Thảo
khóc suốt đêm, đến gần sáng, quá mệt mỏi cô bé mới thiếp đi được một
lúc. Tiếng reo của chiếc đồng hồ báo thức lúc 6:30 sáng, làm Thảo giật
mình choàng tỉnh. Theo
thói quen, Thảo thường bật radio nghe nhạc để cho tỉnh ngủ, chợt lời
hát của bài "The End of The World", vô tình gợi lại nỗi đau trong trái
tim bé nhỏ của Thảo, làm cô bé lại bật khóc. "Khi anh không còn yêu em nữa" Một buổi sáng, em thức dậy và thật ngạc nhiên không thể hiểu nỗi. Trái tim em vẫn đập, chim vẫn hót, mặt trời vẫn mọc. Cuộc sống và mọi vật vẫn cứ tiếp tục như thế, Nhưng em cảm thấy, cả thế giới hình như đã sụp đổ, Và giòng lệ trong đôi mắt em sao cứ mãi tuôn rơi..
Chỉ
mới sau một đêm thôi mà Thảo cảm thấy mình như già đi, người hốc hác,
đôi mắt thâm quầng như tố cáo cho mọi người biết cả đêm Thảo đã không ngủ. Nhưng dù thế nào thì cũng phải sửa soạn đến trường thôi. Hôm nay có giờ Việt văn, môn học mà Thảo
rất yêu thích, Thảo là cô bé rất mê sách, từ lúc còn rất nhỏ, Thảo
thường đọc tất cả những gì có thể đọc được, hầu hết tiền bố mẹ cho ăn
quà, cô bé luôn dùng để mua sách. Thảo đọc đủ mọi thể loại, có lẽ vì thế mà
Thảo viết văn rất khá, bài của cô bé thường được giáo sư môn Việt văn
đọc lên cho cả lớp cùng nghe.
Hôm nay, Thảo đến lớp với tâm trạng thật
buồn chán, không như mọi ngày, cô bé ngồi thẫn thờ chỉ mong sao cho buổi
học sớm kết thúc. Đầu óc của cô bé như đang ở đâu đâu . Cuối cùng thì
tiếng chuông báo hiệu giờ tan trường cũng đã reo lên chấm dứt một ngày
học đầy mệt mõi.
Ra đến cổng, Thảo đã thấy Minh đứng đợi ở đó từ bao giờ. Chàng mỉm cười, đến bên Thảo.
Em có khỏe không? Minh đỡ lấy chiếc cập của Thảo.
Để anh cầm giúp em, cả hai cùng bước. Minh nhìn sâu vào mắt Thảo.
Hãy tha thứ cho anh.
Thảo hỏi:
Anh cảm thấy có lỗi với em sao?
Em đừng giận anh nữa, em đọc nhiều, chắc em cũng hiểu được tâm sinh lý của con trai bọn anh.
Tuy em đã đọc rất nhiều sách, nhưng em
chưa bao giờ đọc được quyển sách nào nói rằng, tâm sinh lý của con trai
là phải làm những điều như anh vừa làm với em tối hôm qua.
Thú thật, ở tuổi của anh, vấn đề sinh lý
đòi hỏi rất mạnh, nếu muốn giữ sự trong trắng của em cho đến lúc chúng
ta thành thân, thật không hề dễ dàng đối với anh, nên đôi lúc, anh
phải....
Nhưng đó chỉ là "ăn bánh trả tiền", không phải là thứ tình cảm mà anh dành cho em. Hãy tin ở anh, được không em?
Em rất buồn khi nhớ lại cảnh tượng anh âu
yếm cùng với một ngưòi khác không phải là em, nếu anh nghĩ anh không
thực sự yêu em, hoặc anh chỉ muốn vui đùa với em, thì chúng ta hãy dừng
lại ở đây.
Mặt Minh đượm buồn, chàng khẫn khoãn nói,
nếu em không tin anh, thì anh chỉ còn biết chờ đợi thời gian sẽ làm
chứng và trả lời, em sẽ hiểu tình yêu mà anh dành cho em là một tình cảm
chính chắn, chân thành, không phải là đùa vui gì đó, như em đã nghĩ.
Anh có bao giờ trải qua cảm giác nhìn thấy
người con gái mà anh yêu đang âu yếm tay trong tay với một người khác,
không phải là anh?
Thật sự, anh chưa bao giờ có tâm trạng đó.
Thảo hỏi:
Bởi vì anh thường tự hào vì sự đẹp trai của mình?
Không phải như thế, như em đã biết, anh có
bị con gái đá một lần, nhưng anh chỉ buồn chưa đến 5 phút, thật sự anh
không hiểu được cảm giác ghen tuông là sẽ đau như thế nào?
Minh choàng tay ôm lưng Thảo giọng chàng tha thiết, hãy tha thứ cho anh, anh yêu em nhiều lắm, em không biết đâu.
Thảo giận dỗi muốn đẩy Minh ra, nhưng
chàng cố ôm ghì Thảo thật chặt, không cho cô bé đẩy ra, lúc đó cả hai
cũng vừa tới đúng nơi, có cái công viên mà tuần trước cả hai đã cùng
trao nhau nụ hôn đầu.
Minh dìu Thảo vào chiếc ghế đá cũ, cả hai đã từng ngồi.
Minh nói:
Nếu muốn, em có thể cấu véo, hay thậm chí đánh anh cho thật mạnh để cho anh sợ mà chừa cái thói hư đó đi.
Thảo buồn buồn..
Nếu làm anh đau, trái tim của em còn cảm thấy đau đớn hơn. Cho nên em sẽ chẳng bao giờ muốn làm tổn thương anh.
Tội nghiệp em của tôi, anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa Thảo ơi.
Anh sẽ cố gắng kềm chế bản thân để không làm cho đôi mắt đẹp của em phải rơi lệ vì anh nữa.
Thảo cảm thấy mềm lòng và bớt buồn trước những lời nói của Minh.
Cô bé gượng gạo nói:
Em sẽ cố gắng quên những điều đã xảy ra tối hôm qua.
Nguyễn Thị Pmanth Hờn ghen Chiều
Thứ Bẩy, sau giờ tan học ở Hội Việt Mỹ, Thảo cùng Yến rủ nhau vào Quán
Ngọc để giải khát, hai cô gái trẻ chọn một bàn khuất ở cuối quán. Từ
đây, họ có thể quan sát được bốn phía, nhưng lại ít bị những người ngồi
cùng quán chú ý.
Hai đứa
đang nói cười vui vẻ, Thảo chợt tái mặt khi nhận ra Minh đang dìu một cô
gái lạ vào quán, họ chọn một bàn, gần cửa chính, nhìn ra đường, quay
lưng lại phía Thảo và Yến.
Tay Thảo run rẫy, Tim cô bé thắt lại.
Thảo im lặng quan sát Minh và cô gái, Yến chưa bao giờ gặp Minh, nên vô tình không hề hay biết nỗi tê tái của bạn.
Minh âu
yếm quàng vai cô gái, Thảo thấy đất trời như sụp đổ, cả người Thảo
choáng váng. Yến vẫn tiếp tục nói huyên thuyên, nhưng hình như tai Thảo
không còn nghe thấy gì nữa.
Giọng Thảo thẫn thờ
Yến, mình về thôi.
Khi cả hai sắp tiến gần đến chỗ bàn của Minh, Thảo bảo bạn, nhỏ về trước nhé, mình muốn chào người quen.
Được, gặp nhau sau.
Thảo cố trấn tĩnh, thu hết can đảm, dừng lại ở bàn của Minh, cô bé nhìn thẳng vào mắt chàng, gượng vui vẻ hỏi:
Anh vẫn khỏe chứ? Em về trước. Chúc hai người một buổi tối vui vẻ.
Nói xong, Thảo bước nhanh, Minh thấy Thảo thì hoảng hốt, chàng bỏ mặc cô gái, vội vàng theo Thảo bước ra ngoài.
Minh luống cuống phân bua.
Tụi anh không có gì đâu, em đừng hiểu lầm.
Em không sao! Anh không cần phải bận tâm vì em, hãy vào trong với người ta đi.
Thảo bước thật nhanh như để chạy trốn.
Minh buồn rầu nhìn theo Thảo.
Chàng nói vói theo:
Anh sẽ đón em ở trường ngày mai..
Tai Thảo
lùng bùng, chân bước nhanh, mắt nhòa lệ, những giọt nước mắt không biết
từ đâu cứ tuôn rơi trên khuôn mặt ngây thơ của cô bé.
Từ một quán giải khát đâu đó, giọng hát Khánh Ly buồn mênh mông với nhạc phẩm "Tình Lỡ"... làm lòng Thảo càng thêm tan nát.
Tại sao
như thế nhỉ? Họ mới vừa trao nhau nụ hôn đầu tiên chiều Thứ Bẩy của tuần
trước, họ yêu nhau da diết là thế, vậy mà chiều Thứ Bẩy này, chàng lại
nỡ âu yếm bát phố với một người con gái khác, làm tổn thương trái tim
non dại của Thảo?
Cô bé còn quá thơ ngây, làm sao biết được lòng người đổi thay, trắng đen nhanh như thế nào! Thật tội nghiệp.
Về đến
nhà, Thảo chạy vào phòng, khi không còn có ai có thể nhìn thấy nỗi đau
đớn và bất hạnh của mình nữa, Thảo ngồi chết lặng, mặc cho những giòng
nước mắt tuôn rơi, Thảo đau đớn cả đêm không thể nào chợp mắt được.
Những
tháng ngày sau đó, cứ vài tuần, Minh lại đón Thảo ở Hội Việt Mỹ, vì
Thảo học thêm tiếng Anh ở đó mỗi chiều Thứ Bẩy, đôi bạn trẻ vui vẻ sánh
bước bên nhau nói cười tíu tít.
Tối
Thứ Bẩy, thành phố tấp nập người qua lại, đôi bạn thường đi loanh quanh
phố, khi thì dìu nhau vào quán kem, quán giải khát nhâm nhi ly sinh tố,
và thưởng thức nhạc, khi thì cùng nhau đi xem phim....
Hôm
nay, đôi tình nhân trẻ dừng chân trong một công viên, trên ghế đá họ
vui vẻ cùng nhau chuyện vãn, cao hứng chàng hát cho Thảo nghe, lời hát
đượm buồn như thì thầm cho chính mình.
"Ngày tháng nào đã ra đi, khi ta còn ngồi lại, cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây...."
Thảo khen:
Anh hát hay quá.
Lúc đó, đôi mắt Minh mơ màng như đang chìm đắm vào một khoảng không gian xa xăm nào đó.
Thảo buồn buồn hỏi:
Anh chỉ mới 18 tuổi, nhưng đã có bao nhiêu mối tình vắt vai rồi?
Chàng cười.
Chuyện
tình thời con nít ấy mà, trước đây anh có yêu một cô bé cùng xóm, nhưng
vì anh lỡ nói chạm tự ái của nàng, nên tụi anh xa nhau, cũng 2
năm rồi, lúc đó anh chỉ mới 16 tuổi, hai đứa bằng tuổi nhau.
Anh còn nhớ người ta không?
Nàng đã có bạn trai khác, vã lại người đó còn là một người bạn của anh.
Thật vậy sao? Tội nghiệp anh quá!
Lúc đó,
anh còn con nít lắm nên nói năng lung tung, thằng bạn anh thích con bé,
nên mách lại, thế là nàng giận và bỏ anh ngay lập tức, sau đó nàng đã
cặp bồ với nó.
Anh có thấy buồn không?
Lúc đầu, anh cũng thấy buồn, nhưng nghĩ lại do lỗi của mình, nên anh không buồn nữa.
Cô ấy chắc đẹp lắm?
Đúng vậy, cô bé đó rất xinh.
Bây giờ thỉnh thoảng gặp gỡ, tụi anh cũng chào hỏi và xem nhau như bạn bè.
Hãy kể cho anh nghe chuyện của em đi.
Chuyện của
em? Chắc anh là người biết rõ nhất, cũng giống như anh, em biết yêu lúc 16 tuổi, em yêu đơn phương, người em
thầm yêu là anh trai của bạn em, em đã yêu anh ấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Dù quen biết gần cả năm, nhưng chúng em nói chuyện với nhau lần đầu, ở
một phiên một chợ cuối năm, anh ấy đã trao cho em ánh mắt nồng ấm và một
tấm thiệp xuân....
Sáng mùng Một Tết, bọn em cùng nhau dạo phố, xem phim.... Mối tình đầu của em là thế đó, anh thấy có tuyệt không?
Chàng âu yếm choàng tay ôm Thảo vào lòng, rồi nhìn sâu vào mắt Thảo.
Anh thật sự
không biết em đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, nếu biết anh đã
không chờ đợi mãi đến cuối năm mới hẹn hò với em.
Anh yêu, anh có mãi yêu em như thế này không? Em lo sợ, một ngày nào đó anh không còn yêu em nữa.
Minh bẹo má Thảo.
Làm gì có, anh yêu em và sẽ cưới em sau khi anh có sự nghiệp, em hãy chờ anh cho đến lúc đó nhé cô bé.
Em sẽ chờ đợi ngày đó.
Uớc mong mối tình đầu đời này, cũng sẽ là mối tình cuối cùng của em. \
Minh xiết chặt Thảo vào lòng.
Anh yêu em quá Thảo ơi.
Chàng âu yếm nhìn sâu vào mắt Thảo, cô bé mỉm cười hạnh phúc tựa sát vào lòng người yêu.
Thảo nhỏ bé trong vòng tay của Minh, chàng
chợt cảm thấy rạo rực vì hương trinh thoang thoảng thật quyến rũ toát
ra từ thân thể của người yêu .
Minh ôm ghì Thảo vào lòng.
Sao người em thơm quá vậy?
Môi chàng cúi xuống tìm môi Thảo, cô bé run rẫy đón nhận nụ hôn cháy bỏng của người tình.
Thảo lịm đi vì nụ hôn quá mạnh bạo của người yêu, nụ hôn
đầu đời mà cô bé nhận được.
Tay Minh khẽ luồn nhẹ vào trong làn áo mỏng của Thảo.
Cô bé hoảng hốt, nàng giữ tay người tình lại, và nhìn chàng bằng ánh mắt van lơn.
Đừng làm vậy anh, em sợ lắm!
Minh bối rối.
Anh xin lỗi.
Anh sẽ không như thế nữa, nếu em không muốn, Thảo đừng giận anh nhé.
Có quá sớm để chúng mình làm như vậy không anh? Hãy chờ cho đến khi mình kết hôn được không?
Minh âu yếm vuốt lại áo của Thảo và dịu dàng nói anh sẽ chờ, đừng giận anh nhé?
Đã trễ lắm rồi anh ạ. Mình về thôi.
Minh đồng ý.
Chàng đưa Thảo về đến ngõ nhà Thảo, Minh quyến luyến nâng tay cô bé hôn nhẹ trước khi tạm biệt.
Hẹn hò Cuộc
tình của Thảo, cô bé vừa tròn 17 tuổi vào ngày Mùng Một Tết của mùa xuân này. Còn quá sớm để biết yêu thương đã bắt
đầu thật đẹp như một bài thơ, nhưng rồi sẽ như thế nào, có đẹp và vui
mãi như thế không?
Sau khi xem phim xong, trời cũng đã về chiều, đôi bạn trẻ tay trong tay tựa vào nhau dung dăng, dung dẻ rất hạnh phúc.
Anh đói rồi, chúng ta hãy ăn gì nhé.
Thảosuốt từ chiều 30 đến giờ, cô bé đắm chìm trong hạnh phúc,nên lòng lúc nào cũng nao nao chẳng biết đói.
Thảo nói, em không thấy đói, nhưng em sẽ cùng ăn với anh.
Minh đề nghị:
Anh biết một chỗ bán cháo lòng ngon hết xẩy, rất gần đây, mình cuốc bộ đến đó em nhé.
Đó là một tiệm ăn nhỏ, nhưng rất sạch sẽ và trang nhã nằm bên hông của rạp chiếu phim.
Đúng như lời Minh nói, cháo lòng ở đây ngon tuyệt.
Những miếng thịt thái mỏng thơm lừng, thêm vài viênhuyết
cắt nho nhỏ như những viên thạch đỏ láng mịn vì đông khéo, ăn vừa mềm,
vừa dòn, những sợi gừng nhuyễn cùng với hành lá được thái nhỏ cho thêm
một ít tiêu và ớt hương vị thật đậm đà..
Ăn xong cả hai lại tay trong tay dạo thêm một vòng quanh phố. Thời gian trôi thật mau, mới đó mà đã 8 giờ tối
Em yêu, em đã mệt chưa, nghe Minh âu yếm gọi mình như thế, Thảo thẹn thùng, sung sướng.
Em không thấy mệt, nhưng chắc chúng mình phải về, vì nếu về trễ, bố em sẽ quở trách.
Minh đồng ý với Thảo và đưa người yêu về.
Trời càng về đêm, khí hậu thật mát mẻ dễ
chịu, thành phố đã lên đèn, những ánh hoa đăng sáng rực khắp nơi, phố
đêm ngày mùng một Tết, thật đông vui, mọi người túa ra từ mọi ngõ ngách
nên phố xá náo nhiệt hẳn.
Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn.
Minh đưa Thảo về đến ngõ nhà Thảo, đôi bạn bịn rịn không muốn rời.
Tình đầu thơ ngây Thảo cầm tấm thiệp Xuân, mơ màng nghĩ về Minh, rồi chìm dần vào giấc ngủ cùng với gương mặt thật thanh tú của chàng. Tiếng
nổ dòn dã, liên tục của những tràng pháo đón giao thừa, làm cô bé chợt
thức giấc. Thảo mỉm cười vu vơ, rồi lại ngủ tiếp, tuổi này cô bé vẫn thật hồn
nhiên, chưa biết gì là đau khổ. Sáng sớm hôm sau, nhớ lời hẹn hò của Minh. Thảo diện áo pull màu vàng nhạt, quần jean nhung màu
rêu đậm, trông cô bé thật xinh xắn và rạng rỡ trong nắng Xuân. Nhà Minh cách nhà Thảo độ 20 phút. Vừa đến đầu ngõ nhà chàng, Thảo đã thấy Minh đứng đợi ở đó. Chàng có vẻ bối rối.
Minh
chưa bao giờ nhìn thấy Thảo trong trang phục như vậy, chàng chỉ luôn
thấy Thảo với áo bà ba màu nâu, hoặc màu trắng, cùng với quần lụa đen. Hôm
nay trông Thảo rất dễ thương và thật thời trang, màu vàng nhạt của chiếc áo, làm làn da mịn màng của
Thảo trắng như ngọc. Minh cười vui nói. Chúc mừng năm mới, hôm nay trông em xinh quá. Thật không? Em chúc anh một năm mới nhiều thành công, thi đâu, đậu đó.
Cám ơn em.
Anh đợi em có lâu không? Không lâu lắm, chỉ độ 30 phút thôi. Tội nghiệp ông anh của em, đôi bạn cười vui vẻ. Rồi họ cùng sánh vai nhau. Thảo lần đầu tiên, đi bên cạnh người mình thầm yêu, cô bé rất hồi hộp và lúng túng không biết nói gì. Minh tuy mới 18 tuổi, mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng lại trông rất chững chạc như
một người ở tuổi 25 - 26.
Chàng đang học lớp 12 và chuẩn bị thi Tú Tài I,
chàng kể chuyện về lớp học của chàng, trong lớp chàng là một trong hai
người học giỏi nhất. Môn học chánh của chàng là Toán, Ban B. Minh
nói. Tương lai, chàng muốn trở thành giáo sư dạy Toán.
Thảo tuy nhỏ hơn
Minh 2 tuổi, nhưng Thảo lại chỉ mới học lớp 9, thua chàng 3 lớp, vì gia
đình Thảo thường thay đổi chỗ ở, nhiều lần, nhiều nơi. Vì vậy, việc học
hành của Thảo đã bị trễ hơn bạn bè cùng lứa.
Thảo vốn dốt Toán,
nghe Minh nói huyên thuyên về Toán học, cách chàng chinh phục các bạn
của chàng như thế nào, luôn luôn tính toán nhanh như chớp các đề toán,
trên
tấm bảng của lớp học. Khiến mọi người phục chàng sát đất.
Thảo rất vui vì được nghe người yêu kể chuyện. Cả
hai đi dạo quanh phố, các cửa hiệu mấy ngày Xuân đều đã đóng kín cửa,
chỉ còn các quán giải khát, hiệu ăn, rạp Ciné thì mở cửa, để đón khách du Xuân. Chàng nói, chúng mình đi xem Ciné em nhé, hôm nay có phim "Tình Hè Rực Nắng" do tài tử Alain Delon đóng. Chắc chắn hay lắm anh nhỉ?. Anh rất thích chàng tài tử này, trông bảnh trai và ngầu thế nào ấy. Em thấy anh đẹp trai và ngầu hơn ông ấy nhiều. Minh sung sướng, huýt sáo hỏi lại: "Em nói
thật chứ? Em đã uống cà phê chưa, anh xin mời", Thảo nhìn thật sâu vào
mắt chàng, em rất thật tình khi nói như vậy, anh không tin em sao? Minh cười vui, tại sao không? Bởi vì anh cũng rất tự tin về vẻ đẹp trai của mình. Cứ như thế, họ vừa cười, vừa nói, vui như Tết. Mua vé xong, đôi bạn chọn một chỗ ngồi thích hợp gần cuối dãy. Phim
với những cảnh đẹp hoang dại dọc theo bờ biển, đôi tình nhân đẹp như tranh vẽ. Trong
bóng tối, tay Minh tìm tay Thảo, tim Thảo đập mạnh, khi những ngón tay
ấm áp của chàng đan nhẹ vào tay Thảo, Thảo sung sướng để yên tay
mình trong tay chàng. Và từ giây phút đó, đôi bạn thầm hiểu rằng, trong lúc này và bây giờ họ đã thực sự là tình nhân của nhau.
Một
phiên chợ chiều ngày 30 Tết, mọi người, ai nấy vội vã, kẻ
mua, người bán. Những người sắm sửa trễ nhất, đang lăng xăng, mua vội
những thứ cần thiết. Chắc họ mong sẽ có chút gì đó mang về nhà, để gia
đình có vài món ăn của ngày Tết, chuẩn bị chào đón năm mới.
Họ có thể là những người nghèo nhất, ngày
cuối cùng của một năm, mới nhận được tiền công hay do cố vay mượn được
chút tiền, rồi chiều 30 vội vã sắm sửa Tết trễ, cũng có thể họ là người
quá bận rộn, đến ngày cuối mới cuống cuồng sửa soạn mua sắm.
Bà Bẩy bán trái cây ở chợ cũng vậy, số
trái cây của bà vừa bán hết sạch vào chiều 30 Tết, khiến bà rất vui, vì
chắc sẽ được một mẻ lời lớn, bà chỉ chừa lại một ít trái cây, đủ để
chưng trên bàn thờ tổ tiên.
Sáng nay, lúc các con bà trông hàng, bà cũng đã tất tả chạy đi mua sắm vài thứ để chiều nay về nấu nướng vài món gì đó. Giọng bà vui vẻ gọi các con. Mấy đứa dọn dẹp lẹ lên con, rồi mình lo về sớm.
Thúy và Đào em của Thúy vui vẻ, vâng dạ, tụi con chỉ cần 5 phút thôi là tất cả mọi thứ sẽ sẵn sàng,
mình chỉ cần khiêng đồ xuống bến, là về được rồi má à. Bà Bẩy cười hiền lành, ừa phải rồi, má còn phải nấu nướng nữa . Nhớ bưng cặp dưa hấu cẩn thận để rớt bể đa, còn mấy trái vú sửa, quýt và mấy trái bưởi năm roi nữa đó.
À, còn chục mận hồng đào nữa, mấy đứa nhẹ nhẹ tay nghe con. Dạ, má đừng lo, má hãy giữ túi tiền của má cho thật chặt, về đến nhà, má đếm xem bữa nay mình
bán lời được nhiều hôn?
Bà Bẩy cười vui, ừa... chắc năm nay nhà mình lời cũng được bộn đó.. Thôi được rồi, mấy đứa dọn dẹp lẹ lẹ đi, má đi xuống bến đò về trước đó.
Minh anh Thúy, cũng vừa từ nhà sang giúp mẹ và phụ các em dọn hàng sớm, để còn về lo đón giao thừa nữa. Thảo bạn Thúy,
cả hai đều vừa tròn 16 tuổi.
Thảo gặp gỡ và quen biết Minh vào cái ngày
Thảo mang bài đến cho Thúy mượn để chép lại, vì có mấy hôm Thúy bị ốm
không đi học được.
Thảo đã gặp Minh ngày đó, người anh thứ của
Thúy và cô bé đã yêu chàng, ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Có phải chăng? Đó là mối tình sấm sét mà
người ta thường nói, hay tiếng sét ái tình gì đó, mà ở tuổi Thảo, cô bé
chưa thực sự hiểu nổi.
Thế là, cũng kể từ ngày đó, Thảo đã thầm yêu, trộm nhớ anh trai của bạn mình.
Và cũng vì bán chợ đêm rất vui, lúc Minh đến, Thảo mắc cở, trốn sau lưng bạn.
Minh thấy Thảo thẹn thùng đứng cạnh Thúy thì hỏi: Ủa! Thảo cũng ở đây giúp má anh nữa hả. Thảo đáp nhỏ.
Dạ, em giúp bác và Thúy hồi tối hôm qua đến giờ.
Minh nhìn Thảo với vẻ biết ơn, cám ơn Thảo nhiều lắm. Dạ, em thấy bán chợ Tết rất vui, nên thích lắm.
Em mong mỗi năm đều được giúp bác gái bán hàng ở chợ đêm. Thế thì nhất em rồi đấy, chúng ta mau về sớm thôi!
Cả bọn lục tục khiêng cần xế, thúng, rổ xuống bến đò để qua sông, vì nhà của bà Bẩy ở bên kia sông.
Buổi chiều thật ấm áp và dễ chịu.
Vạt nắng còn sót lại chiếu hồng trên mặt sông, soi nhẹ vào mặt Thảo như chọc ghẹo cô bé,
Thảo nheo mắt lấy tay che nắng.
Minh thấy thế, vội lấy cái mũ lưỡi trai
đang đội của mình, đội cho Thảo, rồi nhìn sâu vào mắt Thảo, cái nhìn
thật ân cần và ấm áp.
Tim Thảo đập rộn ràng, liên hồi vì ánh mắt của chàng trai mà cô bé đã thầm yêu.
Cô bé vừa sung sướng, vừa bối rối thầm nghĩ. Hẵn chàng cũng thích mình như mình thích anh ấy?
Thời gian trôi thật nhẹ nhàng trên giòng sông nhỏ, với con nước đang lớn dần lên gần sắp lé đé mé sông.
Thảo mong cho thời gian ngừng trôi, để khoảnh khắc đẹp đẽ này sẽ ở mãi với cô bé.
Nhưng rồi con thuyền cũng phải cặp bến, cả bọn lại lục tục khiêng đồ đạc lên để về nhà bà Bẩy. Thảo giúp Thúy xếp dọn đồ đạc
xong, cô bé xin phép về, sau khi không quên chúc cho bà Bẩy một năm mới
thật nhiều may mắn. Bà Bẩy khen Thảo, con gái giỏi lắm. Minh nhẹ nhàng đến bên Thảo, chàng trao cho Thảo một cái thiệp Tết và một phong bao lì xì màu đỏ.
Thảo sung sướng nhìn chàng.
Cám ơn anh, chúc anh năm mới này, ngày đi thi sẽ đỗ Tú Tài thật cao. Chắc chắn rồi, Minh tự tin đáp. "Sáng Mùng 1 Tết, em hãy sang mừng tuổi anh nhé! Rồi chúng ta sẽ cùng nhau bát phố." Thảo sung sướng đáp, vâng em sẽ sang thăm anh vào ngày mai, để được thêm một bao lì xì nữa. Trên đường về nhà, Thảo bồi hồi vì món quà bất ngờ của Minh.
Trước đây, thỉnh thoảng Thảo được gặp
chàng, mỗi lần đến chơi với Thúy. Tuy nhiên, những lần ấy chàng chỉ mỉm
cười như để chào Thảo, chứ cả hai chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Vì
có lẽ Thảo rất hay mắc cở, nhất là lúc phải đối diện với người mình yêu. Chiều hôm nay, rõ ràng đã có tiến bộ. Về đến nhà, Thảo nhảy ùm xuống sông, cô bé
tung tăng trong làn nước mát dịu, lòng sung sướng khi nghĩ đến giây
phút hạnh phúc bên Minh, trên chiếc thuyền nhỏ cùng với ánh mắt đắm đuối
của chàng, trái tim Thảo thật sự xao xuyến.
Tắm gội xong, Thảo lên
giường, cô bé nhẹ nhàng mở cánh thiệp xuân, để xem chàng viết gì, và
thật
là ngạc nhiên, mùi hương thoang thoảng của một loài hoa nào đó đã được
Minh ân cần ướp lên cánh thiệp, cùng với nét chữ nghiêng nghiêng thật
bay
bướm của chàng.
Thảo mến,
Chúc em một mùa xuân thật vui tươi và nhiều hạnh phúc.
Anh Phan Văn Minh
Thảo lan man suy nghĩ, chàng có thích mình không nhỉ? Tim Thảo đập mạnh, và cô bé cảm thấy thật hạnh phúc.
Ngoài kia, trời đã tối hẵn.
Bầu trời trong vắt đầy sao, nhưng hơi tối, làn gió thổi nhẹ qua những
phiến lá nghe xào xạc, lao xao rồi khe khẻ luồn nhẹ vào khung cửa như muốn ve
vuốt, mơn man hôn lên đôi má cô gái thơ ngây đang nhớ nhung người trong
mộng.
Đâu đó tiếng pháo nổ đì đùng vang rền khắp nơi nghe thật vui tai.